Oops! It appears that you have disabled your Javascript. In order for you to see this page as it is meant to appear, we ask that you please re-enable your Javascript!

Haruki Murakami

Tôi rất thích đọc tiểu thuyết của Haruki Murakami.

Lời văn của Haruki Murakami tác động sâu sắc đến tâm tưởng và cách sống của tôi khá nhiều, về thể vật lí và cảm xúc. Tôi bắt đầu cảm nhận được nó kho tôi đọc Rừng Nauy lần đầu tiên. Tôi tìm đến Haruki để thấy được trong tôi một thứ dậy sóng phát ra mạnh mẽ. Con người tôi là một thực thể mà chính tôi đôi lúc không thể tự hỏi tôi sống và giá trị tôi nằm ở đâu ?

Tôi đọc hầu hết các tác phẩm của Haruki, nhưng thật ra ngoài Haruki ảnh hưởng đến tôi ở khía cạnh tâm hồn thì còn một vài tác phẩm khác như Suối Nguồn – một đỉnh cao văn học về cái tôi của con người, nền tảng của sự bức phá và thể chế lì hãm con người phát triển, liệu chúng ta có đang đấu tranh để trở thành một bản ngã tốt hay không ?

Bản ngã tốt là gì ?

Tại sao tôi lại cần bản ngã?

Cái tôi của tôi là gì?

Nhưng tác phẩm của Haruki lại mang đến cho tôi một cái tôi mới , cái tôi chui ra từ những cái ngầm rất to, những cái giếng từ lòng đất, một tiếng gọi mà bắt buộc tôi phải khuỵ xuống và khấn xin như một lời thú tội, như một con chiên bị tôn giáo của mình tha hoá. Tôi khuỵ đó và đứng nhìn sự hành hạ. Tôi chấp nhận nó như một sự thật hiển nhiên , nhưng khi tôi đặt tất cả niềm tin đó vào tôn giáo thần bí mà tôi theo đuổi và tin tưởng, tôi âu lo một ngày nào đó tôn giáo phản bội lòng tin tôi thì ai sẽ là người cứu rỗi linh hồn tội lỗi của tôi đây?

Chẳng lẽ bạn lại chưa từng dâng hiến một phần của bản thân cho một ai đó hoặc một cái gì đó? Để đổi lại một cách kể chuyện? Chẳng lại chúng ta lại chưa từng trao phó phần nào con người chúng ta cho một hệ thống hoặc trật tự to lớn nào sao? Và nếu thế thì ở một giai đoạn nào đó chẳng lẽ cái hệ thống ấy lại chưa từng đòi hỏi ở chúng ta một vài kiểu loạn trí? Cái giấc mơ của bạn có thật sự là giấc mơ của bạn không? Phải chăng đó chỉ là cái nhìn của ai đó rồi hoá ra giấc mộng ??

Đôi lúc bản ngã của tôi rất lớn và ngay cả lúc này đây , đôi lúc tôi không biết xoay sở sao với tiếng nói to lớn của nó. Nó vang vọng trong đầu tôi như một cơn ám ảnh thế nên dạo này tôi không hay ngủ được. Tôi sợ cái gì đó trong tôi sẽ giết tôi ở trong giấc mơ mà tôi thì còn quá nhiều việc phải làm.

Tôi thường mơ là tôi đi xuống những cái ngầm, tôi thấy những cái ổ và có vài con người sống lúc nhúc ở đó, những thứ khủng khiếp, không có mắt và sống bằng thịt thối rữa. Họ sống dưới những cái ngầm đen tối mà có lần tôi nói với bạn gái tôi. Cô ấy rất trẻ thơ , tôi yêu cô ấy rất nhiều, cô ấy rất sợ những cái ngầm nhưng theo kiểu rất khác tôi. Tối đó tôi mơ thấy tôi phải đi qua những khoảng tối thẫm dưới lòng đất rồi trở lên bình an vô sự. Sáng thức giấc tôi tè ra quần. Tôi nói thật.

Đôi lúc tôi nghĩ một ngày nào đó thế lực đó sẽ cắt đứt mọi nguồn điện, phá vớ cửa sổ, xé tơi tôi ra bằng hàm răng nhọm hoắc. Tôi thấy mình thật trẻ con. Hay có lẽ tôi bị ám ảnh Haruki quá nhiều rồi chăng? Nhưng có những lúc mà ngay cả chúng ta những đứa con của ánh nắng, cũng có thể tìm thấy sự dễ chịu trong vòng tay xoa dịu của bóng tối, có đúng không?

Nhưng tôi sẽ không mạo hiểm đi xa hơn, mở toang cái cửa khoá kín xuống góc tối sâu thẳm nhất …

Đây là nơi đã được hứa hẹn

Khi tôi đi ngủ

Khi tôi thức dậy thì nó bị lấy đi

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

error: Content is protected !!