Oops! It appears that you have disabled your Javascript. In order for you to see this page as it is meant to appear, we ask that you please re-enable your Javascript!

Ba

Tôi nên bắt đầu từ đâu đây nhỉ?

Đã từ lâu rồi, hình như tôi quên rằng tôi còn có ba, ba điện tôi một vài lần, nhưng có lẽ do bản thân mình không thể quên được những lỗi lầm ngày xưa mà ba đã gây nên cho mẹ, vì mẹ, mà tôi đã trách ba rất nhiều. Thật ra tôi biết rằng, mẹ đã tha thứ cho ba từ lâu lắm, vì mẹ tôi rất yêu ông. Nhưng không hiểu sao tôi thì không.

Nhiều lần mẹ bảo, tôi nên nhắn cho ông cái tin, một tin nhắn để thể hiện tình yêu thương, chăm sóc của tôi dành cho ba, nhưng trên bàn phím điện thoại, tôi cầm máy nên rồi bỏ xuống. Đôi lúc khi đối diện với mình trong hố sâu cảm xúc, tôi thâý rằng mình bất lực, ba tôi bệnh, mà tôi không những không điện thoại, cũng không một lời hỏi han, tôi không biết mình bị sao thế này, là tôi, là lỗi của tôi tất cả.

Tôi rất sợ, sợ một ngày ba đi xa mãi mãi, vì bệnh của ba không cho phép ông có nhiều sức khỏe để kéo dài tuổi thọ, nhưng tôi vẫn muốn được thấy ba và mẹ ngồi chung một bữa cơm, ăn uống và trò chuyện với nhau như một gia đình. Vì có lẽ từ lâu lắm tôi, tôi chưa được ngồi ăn cơm cùng ba và mẹ.

Cuộc sống cứ thế trôi qua, nhiều lúc chính bản thân chúng ta khi nhìn lại, thấy rằng bản thân đã để lỡ quá nhiều thứ, quan trọng nhất là tình cảm gia đình. Cảm giác được nắm tay ba, đã từ bao lâu rồi tôi không làm được.

Ba điện cho tôi mà giọng ông run run, có lẽ ông đang khóc, cho chính số phận của mình, cho tôi và mẹ thời gian qua, cho những đắng cay và tủi nhục mà mẹ tôi vì ông mà chịu đựng, ba nói một câu làm tim tôi đau nhói.

“Có lẽ ba đã chọn nhầm địa chỉ” — Hàm ý của ông chắc hẳn rằng, ba đã hối hận vì quyết định sai lầm nhất đời mình, đó là lấy vợ hai.

Thật sự tôi không thể kể hết những nổi đau, cực khổ mà mẹ con tôi đã phải chịu hơn 15 năm qua, tôi cho rằng nó được gọi là số phận, chúng ta chơi trò chơi của cuộc đời, thắng hay thua là tùy vào bản thân ta.

Vì lẽ đó, nên cuộc đời đã cho ba trải qua nhiều cung bậc cảm xúc, từ giàu có đến trắng tay, rồi lại giàu có, rồi lại trắng tay, trong vòng xoáy tiền bạc và những lời xu nịnh từ người vợ mới, ông đã dễ dàng quên tôi và mẹ, mẹ con tôi lưu lạc từ phương này sang xứ khác, nhiều lúc không có nhà để ở, ở nhà anh em thì bị chê trách lên, chê trách xuống, có lẽ mẹ tôi cũng phải dọn nhà khoảng 9–10 lần trong đời, nhà lá cũng có, nhà thuê đủ chổ ngủ cũng có, vậy mà mẹ vẫn còm cõi chở tôi đi học năm lớp 3 đến lớp 5, trên chiếc xe đẹp màu xanh lục. Giờ tôi đã khôn lớn, có phần ý thức hơn về cuộc đời và tiền bạc, nhưng vẫn không thể quên những tháng ngày như thế. Đó sẽ là hành trang, mà tôi mang theo suốt cuộc đời.

Hy vọng Tết này, chúng tôi sẽ được ngồi cùng nhau, ăn chung một bữa cơm gia đình.

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

error: Content is protected !!